Điều trị dứt điểm bệnh tổ đỉa nhờ bài thuốc Nam “Thanh bì Dưỡng can thang”

Cám ơn tất cả mọi người đã từng tư vấn và chia sẻ cho em những cách mà bản thân các anh, chị đã từng áp dụng để chữa bệnh tổ đỉa. Nhờ có những chia sẻ cùng những thông tin quý giá mà em đã có thể chữa khỏi căn bệnh này sau gần 2 năm ròng rã đeo đuổi. Em xin chia sẻ chi tiết về quá trình điều trị của mình và biết đâu cũng có bạn nào đó giống như em, sẽ điều trị được dứt điểm bệnh tổ đỉa trong thời gian sớm nhất.

Bỗng dưng bị bệnh tổ đỉa …

Da em vốn rất lành tính, hơi khô so với nhiều bạn gái khác, không mụn nhọt, trước giờ cũng chưa gặp phải bệnh da liễu nghiêm trọng nào. Đến khoảng 2 năm về trước, em bắt đầu thấy xuất hiện những mụn nước nhỏ li ti ở đầu ngón tay giữa bàn tay bên phải. Em thấy không đau, cũng chẳng ngứa hay sưng tấy gì nên nghĩ chắc mụn nước bình thường, nên tiện tay cấu nhẹ cho nó xẹp hết nước ra rồi rửa đi là xong. Nhưng đến ngày hôm sau thì em thấy chỗ mụn nước hôm qua như kiểu nhân đôi lên về kích cỡ, quay đi quay lại có vài tiếng đồng hồ thôi mà nó đã lan rộng ra 1 mảng gần kín đầu ngón tay giữa đó và lan thêm một vài mảng ở 2 ngón bên cạnh cùng phía dưới lòng bàn tay phải.

 thuoc-chua-viem-da-co-dia

(Những mụn nước đầu tiên. Ảnh minh hoạ)

Quanh đi quẩn lại các phương pháp khác nhau vẫn là sử dụng kem bôi chứa Corticoid

Lúc đấy em mới thấy sợ nhưng theo thói quen thông thường em không đến bệnh viện mà chỉ chạy ra hiệu thuốc gần nhà, đưa cho người ta xem rồi mua thuốc về dùng thôi. Đây là hiệu thuốc lâu năm ở khu nhà em, hai bác bán thuốc cũng già rồi và hầu hết mọi người ở đây đều tin tưởng hai bác ấy kê thuốc với những bệnh vặt vãnh như ốm sốt, viêm họng, ngứa ngáy,… Bác nhìn rồi nói em bị bệnh tổ đỉa, kiêng ăn đồ tanh, dùng thuốc bôi và dặn nếu bôi 10 ngày không thấy đỡ thì phải đi khám ở viện.

Em làm theo hướng dẫn và rất tuân thủ chế độ kiêng khem, không ăn bất cứ đồ gì “tanh” nhưng bôi hơn 10 ngày rồi không thấy thuyên giảm. Lúc này em mới đi khám ở bệnh viện Da liễu TW. Bác sĩ chẩn đoán em bị viêm da cơ địa, phải kiên trì điều trị, không được bỏ lưng chừng. Đơn thuốc bác sĩ kê gồm tuýp kem bôi và kháng sinh uống 5 ngày. Em đem ra hiệu thuốc bệnh viện mua mới có loại ấy thì cả đơn hết hơn 500k. Ban đầu, mấy ngày dùng kháng sinh đường uống thì đã có cảm giác mụn nước se lại, khô hơn và xẹp dần đi, da chỉ còn hơi nhăn nheo 1 chút. Nhưng đến lúc dừng, chỉ dùng kem bôi thì chỉ hơn nửa tháng là lại thấy mụn nước có xu hướng tái phát. Và có vẻ chúng tiến triển nhanh hơn ban đầu, phồng rộp to hơn và dịch chảy có màu vàng chứ không đơn thuần là nước trong như hồi trước. Gần như em bị “mất” một bàn tay, không dám làm bất cứ cái gì với nó, vừa là sợ chạm vết mụn vỡ nhiễm trùng vừa sợ dịch trong mụn nước dây ra khắp nơi làm người thân cũng bị lây.

Em mới về tìm thông tin trên mạng và qua một vài lời chia sẻ của những người cũng mắc bệnh như em, thì có 1 cách mà em đã áp dụng khá tốt ấy là bôi Emovate. Em cứ rửa sạch rồi bôi thuốc và băng gạc mỏng, hàng ngày vẫn tự đi xe máy đi học cách nhà 15km (à hiện em đang là sinh viên năm cuối, đợt mới phát bệnh là hồi kì đầu năm 2). Ngày thay 2 lần, mỗi lần đều rửa sạch bằng nước uống rồi để trước quạt cho khô mới băng lại. Cứ như vậy có đợt nào bệnh giảm xuống thì em bỏ băng gạc ra và chỉ bôi một lớp thuốc rất rất mỏng, chú ý làm việc nhẹ tay, làm bất cứ việc gì trong nhà thì đều đeo 1 lớp găng tay nilong rồi đến 1 lớp găng tay cao su ra ngoài. Nhưng cái Emovate này cũng còn tác dụng phụ là gây teo da nếu như dùng lâu dài vì nó là một loại corticoid. Ở bàn tay phải của em có ngón út là bị nhẹ nhất và sau khi em áp dụng Emovate thì đã cho hiệu quả nhất định, đấy là ngón út đó không bị mọc tổ đỉa lại nữa nhưng da vùng ngón tay đó nhăn nheo giống như da bị ngâm nước lâu. Đặc biệt là vào mùa đông thì em cảm giác như ngón tay ấy như kiểu không phải ngón tay của mình nữa. Nó khô khốc, nhăn và gần như không có cảm giác khi chạm vào bất cứ đồ vật gì. Vậy nên sau đó em cũng hạn chế 1 phần, mỗi ngày chỉ bôi 1 lần vào những chỗ bị bệnh và chỉ bôi khi mà đợt bệnh tái phát mạnh, mủ nước nhiều.

Sau nhiều lần tái phát đi tái phát lại, vết bệnh tổ đỉa của em lan rộng ra cả những chỗ da lành. Nhiều khi chỗ cũ mọc da non, chưa kịp mừng thì những chỗ khác lại mọc những mụn nước mới. Vân tay của em thì coi như mất hoàn toàn bên bàn tay phải, nhiều lúc còn nghĩ chắc mấy nữa đi đổi chứng minh phải vất vả khâu xác minh lắm vì không còn ngón nào dùng được, tất cả đều trơn láng. Có ngón út khỏi đó thì da cũng nhăn khô, khó nhận diện vân.

thuoc-chua-viem-da-co-dia-1

(Tổ đỉa lan rộng khắp các ngón và bàn tay. Ảnh minh hoạ)

Rồi đến móng tay bệnh cũng không tha. Mọc mụn nước bên dưới móng tay luôn ạ, đến lúc nó vỡ ra lành lại thì cũng là lúc em mất luôn cái móng tay. Thay vì móng cứng như mọi người thì của em chỉ có lớp da mong mỏng màu trắng và nhìn vào thì thấy đỏ hồng của mạch máu bên dưới, như da chuột con ấy. Nhìn vừa sợ vừa xót xa, sờ vào thì đau, em nghĩ chắc chẳng bao giờ móng nó mọc lại được vì cứ hơi dày sừng lên 1 chút là nó nhăn hết lại rồi tự rụng.

Theo như em đọc thì có người bị cả chục năm nay không khỏi, những vết tổ đỉa lâu năm còn hoá chàm vừa biến dạng vừa đen, nhìn rất đáng sợ. Có nhiều người còn bị người thân xa lánh hay coi như mắc bệnh hủi vì cứ thấy móng tay rụng ra. Em cũng sợ vì mình vẫn còn trẻ, bị như vậy thì mọi người xa lánh hết làm gì có ai chơi cùng rồi còn phải lấy chồng, mà nhà người ta nhìn vào như vậy có khi không dám cho con người ta yêu chứ nói gì là lấy. Vậy là em quyết định mần mò tìm đọc và định thử điều trị thêm một lần nữa, mong rằng may mắn sẽ mỉm cười, giúp em thoát khỏi căn bệnh ngoài da này.

Em đọc khá nhiều và thấy có một điểm chung là nhiều người hầu hết đều dùng thuốc bôi là một dạng Corticoid. Người này hợp dạng này, người kia hợp dạng kia, có người khỏi, người không khỏi và cũng chỉ có thể duy trì bôi thuốc đến nay không biết bao nhiêu năm. Và hầu hết mọi người đều sẽ bị teo da, ít nhất là teo ở 1 chỗ nào đó bị bệnh, thậm chí có chị còn bị teo da ở đầu ngón tay chuyên dùng để thoa thuốc cho những chỗ khác bị bệnh. Vì vậy em cũng phân vân khá là nhiều, nghĩ “chẳng lẽ chẳng có thuốc nào trị được bệnh này một cách dứt điểm mà không có tác dụng phụ à?”. Rõ ràng bệnh này nói là có thể chữa được chứ không như vảy nến là không thể chữa. Thế rồi lang thang thế nào em đọc được một topic giới thiệu về bài thuốc “Thanh bì Dưỡng can thang”, thuốc Đông y của Trung tâm Thuốc dân tộc. Đấy là một bài viết hoàn toàn là giới thiệu thông tin bài thuốc chung, em thấy lạ vì không nghĩ Đông y có thể chữa được bệnh mà tây y bó tay nên đã vào đọc khá kỹ. Nghe cũng có vẻ hợp lý và chỉ ra được tất cả những bất cập mà hiện em đã gặp phải trong quá trình điều trị tổ đỉa của mình. Rồi vô tình khi thấy ở bên dưới có một vài lời chia sẻ cũng khá dài của bệnh nhân đã và đang điều trị bằng thuốc này. Kì lạ là cứ đọc mà lại cứ thấy đồng cảm với hoàn cảnh của nhau nên em lại càng mần mò đọc kĩ hơn về bài thuốc này.

Chữa tổ đỉa bằng thuốc Đông y “Thanh bì Dưỡng can thang”, dứt điểm mà rất an toàn cho da

Từ đó em có thấy thuốc dân tộc là đơn vị chữa bệnh bằng Đông y khá uy tín nên em đã xin bố mẹ đến khám và điều trị tại đây. Bình thường thì đến khám tại viện hay mua thuốc ngoài hiệu thì tự giác nhưng vì dạo gần đây người ta nói nhiều về thuốc Đông y không an toàn nên trước khi đến đây em phải xin rõ ràng. Trộm vía cũng nghĩ là liệu có làm sao bố mẹ cũng còn biết mà đi bắt đền ở đấy. Thế là sau khi được em trưng ra một loạt “bằng chứng” đây là địa chỉ an toàn, có thể tin tưởng được thì em cũng được bố mẹ đồng ý cho mua thuốc điều trị.

Công nhận là thuốc Đông y lách cách thật. Bộ thuốc “Thanh bì Dưỡng can thang” này gồm 3 loại thuốc, thuốc rửa, thuốc bôi và thuốc thang sắc. Khâu vệ sinh và bôi thuốc thì em không có gì phàn nàn vì em cũng đã làm hàng ngày rồi, có điều thuốc rửa thì phải đun sôi lên cho thôi chất thuốc ra, để còn ấm mới rửa. Được cái rửa xong thấy da rất mềm, mềm hơn hẳn so với chỉ rửa nước thông thường. Rồi bôi thuốc bôi. Mặc dù là thảo dược nhưng thuốc cũng được điều chế dạng kem giữ ẩm dễ sử dụng. Thẩm thấu khá nhanh, không lo bết dính nên đâm ra em bôi có phần hơi tham mặc dù bác sĩ dặn bôi lớp mỏng là được nhưng cứ cảm giác nó ngấm nhanh quá nên lại bôi thêm 1 lớp. Có đến phần thuốc sắc thì em ngại, may sao giờ cũng hiện đại rồi, có ấm sắc thuốc, chỉ cần đổ nước vào đúng định lượng rồi chờ là được. Nhưng cũng có 1,2 lần em quên không cắm điện hay bận đi ra ngoài ngoại khoá với đi thực tập, ngại mang chai lọ đựng thuốc vướng víu nên cũng lỡ không uống thuốc đúng giờ.

Hồi đi khám và bắt đầu dùng thuốc là em vừa mới khỏi 1 đợt cấp tái phát, mụn đã xẹp và da se lại nhiều. Trước khi dùng thuốc bôi trong bài “Thanh bì Dưỡng can thang” này, em phải dừng bôi Emovate 1 tuần, chỉ vệ sinh bằng thuốc rửa và để tay khô ráo kèm với thuốc thang sắc. Khoảng 1 tháng sau thì các vết da đã hoá chàm có dấu hiệu bong ra dần dần như kiểu những vảy ngứa, mụn nước mới không xuất hiện thêm. Da non mọc lên có hơi ngứa ngáy  và vẫn có hơi khô và nhăn, vân tay vẫn chưa xuất hiện trở lại hoặc chỉ có ngón chỏ và ngón giữa là có phần rõ hơn 1 chút. Riêng cái ngón út đã khỏi bệnh và bị nhiễm độc Corticoid và bị teo da em cũng bôi thử thêm cả thuốc này xem có khác gì không thì đến thời điểm 1 tháng sau cũng có thấy chuyển biến là da ở ngón đó bong bong kiểu thay da.

Thấy đây là biểu hiện tốt nhất mà em đã từng trải qua trong suốt thời gian qua nên em có đến khám lại và được bác sĩ tư vấn sử dụng thêm 1 tháng nữa để thuốc có thể loại bỏ hoàn toàn độc tố Corticoid đã sử dụng trước đó cũng như là tái tạo da tốt hơn. Vậy là em dùng tất tần tật hết 2 tháng thuốc “Thanh bì Dưỡng can thang”, tính ra thì quá là lâu nhưng với 1 bệnh nhân chịu đựng căn bệnh tổ đỉa này dai dẳng hàng nằm trời thì đó là khoảng thời gian quá nhanh rồi. Đến nay thì em đã dừng điều trị được 4 tháng, và tuyệt nhiên chưa thấy bất cứ dấu hiệu nào của mụn nước tổ đỉa mọc lại. Chỉ có cái móng tay hỏng là khó cải thiện được như cũ, móng có mọc lại nhưng yếu hơn những móng khác, nếu em mà lỡ để dài 1 chút thôi là có thể bẻ cong móng lại rất dễ.

Trong quá trình điều trị em phải kiêng hải sản, đồ tanh như cua, cá, tôm đồng em cũng kiêng. Nhưng mà độ 2 tháng trở lại đây em không nhịn được nữa nên cũng ăn lại một ít rồi. Rồi đặc biệt nữa là phải kiêng xà phòng, tất cả các loại xà phòng từ nước rửa tay, sữa tắm, xà phòng giặt, dầu gội đầu, sửa rửa mặt,… Mỗi khi dùng em đều đi kèm găng nilon. Giờ khỏi rồi thì cũng có đỡ hơn như lúc rửa mặt thì không cần dùng găng nữa nhưng dầu gội hay xà phòng giặt thì em vẫn kiêng tuyệt đối. Cùng với đó là sau khi điều trị khỏi tay, em dùng thêm dầu dừa để dưỡng ẩm cho da và móng. Mà phải là dầu mình tự làm chứ những loại mua bên ngoài em thấy không yên tâm. Dầu mình làm thấy thơm mà bôi giữ ẩm lâu hơn rất nhiều lần so với mấy loại mua ngoài. Quá trình làm cũng đơn giản mà làm độ 3 quả 1 lượt thì cũng dùng bao lâu mới hết. Em hay bôi lên móng và xoa đều vào tay mỗi tối trước khi đi ngủ. Giờ da tay mềm mại mà nhìn cũng không giống là trước đó có bệnh.

Hi vọng là những người mắc bệnh tổ đỉa cũng đừng quá nản lòng, tìm hiểu kỹ và trải nghiệm các cách điều trị khác nhau, biết đâu còn may mắn hơn quãng thời gian 2 năm chịu đựng của em.

Tìm hiểu thêm bài viết liên quan -> Bệnh tổ đỉa có lây nhiễm sang người khác không?

Chia sẻ

Bình luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *